Phủ Đầu Tuấn vốn dĩ còn nảy sinh một tia cảm kích đối với Nhan Hùng, nhưng vừa nghe xong mấy câu sau thì chút cảm kích ấy lập tức bay sạch, hắn hung hăng trừng mắt nhìn Nhan Hùng.
"Ngài xem kìa, ông chủ! Cậu ta cứ hở tí là dỗi thế đấy! Động một chút là trừng mắt nhìn người ta — tôi nói thì cậu ta không nghe, nghe rồi lại không sửa, sửa rồi vẫn cứ phạm lỗi! Ngài nói xem tôi phải làm sao với cậu ta đây?" Nhan Hùng ra vẻ cằn nhằn như một bà thím.
Đường Long vốn đang đối địch với Phủ Đầu Tuấn thấy cảnh này, cũng không kìm được mà ném cho hắn một ánh mắt đồng cảm — có thể ở cạnh một gã đàn ông lắm mồm như bà tám là Nhan Hùng lâu đến vậy, Đường Long tự nhận Phủ Đầu Tuấn còn giỏi hơn mình, ít nhất thì cái "nhẫn công" này đúng là số một!
"Mọi người uống canh đi!" Đột nhiên một giọng nói vang lên phá vỡ bầu không khí, chỉ thấy Mã đại sư bưng một thố canh thơm phức từ nhà bếp đi ra, "Hôm nay trời mưa, tôi đặc biệt nấu món Bát bảo thang này để trừ ẩm khí cho mọi người đấy!"




